Thứ Năm, 24 tháng 11, 2016


CHUYỆN 20THÁNG 11 THẦY CÔ!!!
  _ Con cóc trong hang ,con cóc nhảy ra
   Con cóc nhảy ra ,con cóc ngồi đó
   Con cóc ngồi đó , con cóc nhảy đi !
Đây là bài thơ Con cóc và người đời vẫn gọi nó là "Bài thơ",vì nó hội đủ yếu tố, mà trước hết là hình thức.Tài tình thay ,bài thơ chỉ 3 câu ,lại không vần,nhưng các thanh ,âm của nó lại được phối hợp một cách nhịp nhàng,không hề liệt lụi;Mà bằng chứng là nó đã từng tồn tại qua bao năm tháng và ai ai cũng biết
   hay một bài con cóc khác ( có tác giả)
   Trăng không tròn bởi vì trăng khuyết
    không tròn trăng vì bởi khuyết trăng
   Khuyết trăng vì bởi trăng không tròn
   Không tròn trăng bởi vì trăng khuyết
 Cũng tài tình không kém ,chỉ có 6 từ thôi  , lại lẩm cẫm ; mà đã làm nên một bài tứ tuyệt và đã gây cho người đọc một chuỗi phì cười đáo đễ
   Nói về thơ , có cả hàng chục thể thơ  ,và hàng trăm cách viết;nhưng nói gì thì mỗi loại phải có cái khung ,nền riêng của nó, kể cả Tự do nó cũng có tính cách của Tự do.Ở đây , cái nền bài thơ TẢN MẠN của thầy TUẤN nói trên ,nó không ở vào một thể loại nào cả cũng không nằm trong hằng trăm cách viết  ;cho nên bù lại hai câu thoại đầu của tôi là rất trung thực , không hề quá đáng!
 Thực ra , bài thơ trên , nó chì sai mỗi một điểm thôi ,nhưng đó lại là điểm căn bản để trở thành cái gọi là bài thơ .Và giá như ban đầu thầy đừng tự sướng ,thay vào đó là sự khiêm tốn ,thì tôi sẽ rĩ vào tai thầy, thế là chúng ta sẽ thành bạn ,và thầy sẽ tự tin bước vào rừng thi phú  nay mai,tôi cam đoan! nhưng tiếc thay ...!
 Thầy cho rằng "chỉ cho vui bạn bè" ,Thầy quên rằng " Chơi cho lịch mới là chơi ,chơi cho đài các....."Thầy thật thơ ngây ",ấu trĩ"khi có những người xum xoe bênh thầy bất chấp lý lẽ ,trong khi những thầy cô hiểu biết  thì hoặc im lặng hoặc nói bóng gió, như thầy đã thấy ;Bên ngoài người ta vỗ về thầy nhưng bên trong thầy có biết giá trị thầy bị hạ thấp đến thế nào không, nhất là mới rồi tôi cảm ơn một người hiểu chuyện thì thầy lại nỗi cơn  tam bành lục tặc đến ngớ ngẫn, thầy lại gọi bè kéo bạn đến  chẳng khác nào kẻ thủ thực đầu đường... !Ngoài ra thầy vui gì đến nỗi không biết rằng học trò mình rất có thể biết được ,hoặc làm theo điều tuế toái của thầy ,hoặc rất có thể sẽ coi thường Thầy Cô!
   Ngay khi tôi muốn phân tích cái khuyết tật của bài thơ ,tôi nhấn manh  từ "Hình thức; không yêu cầu vần; trầm bổng" cho đền giờ nầy tối thiểu là thầy vẫn không thể hiểu ra! Ngược lại cứ thi nhau  dùng những ngôn từ chợ búa ,không văn hóa  mạ lị tôi : Nào là Ấu trĩ, moi móc ganh tị  tự đại ,thấy ghét ,nhìn mặt khó ưa ,ờ đâu Thọt ra , Huế đây mà ,cầu xe cán chết cho xong...Đây là ngôn từ chân chính , là có học đây sao,là Thầy Cô, là Cao Quý đây sao?!
  Như tôi đã phân tích trên ,là mọi ngôn luận của tôi đều  Thật, Đúng và Đủ ,rõ ràng là tôi không moi móc , ganh tị ;
  + Còn Ấu trĩ thì nên dành cho ai nói rằng : Viết thế nào cũng thành thơ !và nhất là dành cho  tác giả cái gọi là thơ ấy !
 +  Tự đại thì dành cho ai thiếu khiêm tốn ,và kém cạnh mà không chịu học hỏi !
  
+  Nhìn mặt khó ưa  là ngôn ngữ của kẻ không biết lý lẽ, không dùng kiến thức mà dùng ác cảm để hành xử, tức là vô học! Ví như thầy  ghét học trò mà chấm bớt điểm vậy !
 +  Ở đâu thọt ra , Xin thưa là ở góc Bình luận và đây là Trang xã hội ! Tôi chỉ tiếc là ,giá như tôi khen gió bài thơ kia thì thầy... sẽ hoan hỹ với cái Thọt của tôi rồi !
  +  Còn việc giận người  mà lôi quê cha đất tổ người ra để miệt thị  thì quả đó là vượt ngưỡng Đạo đức ,tức Vô đạo! Các thầy quá kiêu căn đến điên rồ, đến nỗi đã  xúc phạm cả Quê hương tôi  ,trong đó có cả người thân của tôi  là cô Hoàng Dung là bạn của các thầy cô đó ;Nếu người nói còn chút  liêm sĩ  ,có học thì tối thiểu rất nên xin lỗi cô Hoàng Dung mới phải đạo người!
   Tất cả những ngôn ngữ ,và cách ứng xử trên của các thầy cô , kể cả tôi   ; Đúng, sai ,hay, dở  ,Ai hồ đồ ,Ai miệt thị ,Ai ác cảm,Ai thiếu nhân cách ,Ai vô học Ai vô đạo Ai chợ búa ,Ai bến xe,Ai mạc hạng  ,nó đã phơi bày rành rành ra đó vv .Nếu các thầy cô còn không thấy thì có nhiều đồng  nghiệp của thầy cô quanh đó họ thấy chẳng mất đi đâu!
 . Sách có câu " Xâm hại đạo đức là xâm hại chính mình" ,thầy hành xử mà dùng những lời lẽ thiếu đạo đức thì thầy là người vô  đạo đức ,hay " Bạn nói những lời vàng ngọc ,vì lòng bạn đầy vàng ngọc ;bạn nói lời thối tha, vì lòng bạn đầy thối tha"Đó là điều rất thật,như  2+2=4. và thực tế thầy Tuấn đã có nhiều lời như điên dại ,nguyền rủa tôi đụng xe, hay lấy từ chó chết để ví các thầy mà vẫn không hay ;Đó là những minh chứng  rất hùng hồn cho cái lòng thối tha của các thầy cô vậy.
   Tôi chỉ nói đến đây thôi  ;còn các thầy cô ai thích thì cứ tiếp tục  .Tôi không lên tiếng ở đây nữa,  Nếu cần tôi sẽ mở rộng bài nầy và sẽ  lên trang chính ,hoặc sẽ trực tiếp đánh xe đến trường các thầy cô  nói cho có nhiều người nghe cho ra lẽ thật hư ! 
   

   

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

Thơ Trần Hương Vân LỜI BÌNH

            LỜI BÌNH

(Đây là lời bình của một người bạn , chỉ dùng làm tham khảo,hoặc có thể đăng ,nếu ban biên tập  thuận ,Xin cảm ơn!)                   
 LỜI NGÕ
Là người xứ Huế mộng mơ,nên Trần hương Vân từ trong máu thịt cũng đã có sẵn mạch nguồn của thơ ca.
    Anh bắt đầu bộc bạch nỗi lòng của mình qua thơ  vào cái tuổi ngũ tuần ,đó là một điều không lấy gì làm lạ khi thơ anh đã ít nhiều khắc họa về cuộc sống ,những chất vất ,những trăn trở đời thường

    Thơ anh câu chữ không cầu kì, dễ đọc ,dễ hiểu.Khá phong phú về thể loại ; Lục bát ,Đường,Mới ,Tự do,và cả cách viết gọi là Đương đại;nhưng thơ Đương đại của anh vẫn có khác,vẫn có giao vần ở cuối câu 
    Trần hương Vân viết khá nhiều về Đường luật ,một thể thơ khó làm,khó diễn đạt ,cũng rất khó lôi cuốn người đọc.Vậy mà anh dùng cả thể thơ nầy để nói về tình yêu,những trái tình nghiệt ngã hoặc mộng mị, bằng những cặp đối khá chuẩn mà ý thơ vẫn rung cảm khó ngờ!
    Thơ anh vừa mộc mạc ,lại vừa tinh tế nên vẫn chất chứa được những đa cảm lẫn tinh anh;tứ thơ bình dị mà sâu sắc;giàu nhân văn và  triết lý
    Anh dám đả phá những bi quan ,tiêu cực,những thói đời ô trọc,những định kiến thấp hèn xã hội,kể cả đạo lí
    Là người của hiện thực  ,không tin vào những đa đoan ,huyễn hoặc;Anh muốn minh chứng,muốn cảm hóa ,để thấy đâu là sự thật là chân lý của cuộc sống
    Tôi là bạn học cùng trường ,lại cùng quê với Hương Vân nên rất am tường tính cách của anh ấy;Là người sống có lý tưởng,yêu đời , yêu Quê hương ,Đất nước,.Vì thế , mặc dù trong cuộc sống anh gặp bao nghịch cảnh ,trớ trêu,song không vì thế mà anh trở nên bi quan yếm thế, ngược lại anh càng thể hiện tính lạc quan đến dị thường 
    Dường như trong anh đã dung dưỡng điều gì đó  lớn hơn ,và phải chăng cái lớn hơn ấy  chính là điều anh gọi là Thói đời ,cái mà đã bao người dù có học thức vẫn thường vương rơi và lung  lụy
   Đó là sự khác biệt là rất nhân văn trong thơ Trần hương Vân !
                     
                                                                                Biên Hòa !