MỘT TRĂM NGÀN...
Một trăm ngàn bằng ba tô phở
Ba bửa cơm có trứng có gà
Một trăm triệu dân là mười nghìn tỷ
Ấm lòng người nhớ nạn đói xưa
_(KĐ)
ĐANG YÊU...
VỀ ĐI EM.. !
Về đi em, mái nhà xinh
Nơi dâng dâng những nỗi niềm thân thương
Nơi chông chênh ngọn nắng buồn
Nơi lân lân mỗi hồn phiêu diêu hồn
Về đi em thắm con đường...
Dáng em ra chợ nhọc nhằn nay đâu..!.
Tóc em nghiêng nghiêng nửa đầu
Tay che nửa mặt môi sầu để quên...
Về đi em, Tôi đi tìm...
Tìm đâu năm tháng nỗi niềm khuây nguôi...!
"Thà rằng không biết thì thôi..."
Biết rồi sao nỡ riêng tôi mãi tìm ... !!
_(KĐ)
ĐANG YÊU...!
Nếu đã yêu hãy trải tình em
nhé !
Đừng dối lòng_ ta đau buốt
bao năm..
"Yêu là chết trong lòng
một ít.."
Nhưng mất nhau ta chết cả
muôn đời....!! Tôi yêu em tựa cuồng phong thác
lũ..
Giông bảo không về ghềnh thác cũng trơ gan
Còn lại tôi em_ như sông cạn đá cũng
rã mòn ..
Đá có biết đau và sông có còn
biết khóc...!
_(KĐ)
ĐANG YÊU...!
Tôi cố đuổi tôi
rời khỏi em..!!!
Xua đi năm tháng
giấc mộng buồn
Những dấu yêu đầu
ôi vụng dại
Để giờ nầy lắm nỗi
gian truân
Ừ thôi em cứ bên
kia sông...
Mai mốt đường hoa em
lấy chồng !
Con tim ngày ấy nay đã chết...!
Nhưng được em về nơi
ấm thân..!
Đừng trách chi tôi quán
bên đường..!
Khóc cười dang dỡ
khách qua sông..
Trăm thương ngàn nhớ
xin đành biệt...!
Ôm phận cút côi
nỗi đoạn trường...
_( KĐ)
LUẬN NHÂN TÌNH THẾ THÁI...
Mình dễ sai bậy tại tự cho rằng "mình người đúng tốt "
Mình bạc tình tại tự cho rằng mình giàu tình..!
Mình hư thân tại tự cho rằng "mình đạo hạnh "
Mình xấu xa tại tự cho rằng "mình đã tốt đẹp"
Mình thấp hèn tại tự cho rằng "mình rất cao quý"
Mình bất tài tại tự cho rằng "mình lắm tài "
Mình thua thiệt tại tự cho rằng "mình hơn người"
Mình lếu láo tại tự cho rằng mình " rất giỏi dang".
Mình thất bại tại tự cho rằng "mình đã thành công"..
Mình gian manh tại tự cho rằng "mình kẻ liêm chính" .
Mình bẩn chật tại tự cho "mình người rộng lượng"
Mình thối tha tại tự cho "mình hoàn mỹ "..
Mình nghèo khó tại tự cho rằng "mình đã giàu sang"
Mình quá dỡ tại tự cho rằng "mình đã quá hay"
Mình chẳng biết gì tại tự cho rằng "mình biết hết"
Mình bị lạc hậu tại tự cho rằng "mình đã văn minh "
Mình ngu dốt tại tự cho rằng "mình đã thông lãm "
Mình bị khinh khi tại tự cho rằng "mình đáng kính trọng"
Mình thấp nhất tại tự cho rằng "mình là cao nhất"..!!!
.......
_(KĐ)
LUẬN NHÂN TÌNH THẾ THÁI...
Mình dễ sai bậy tại tự cho rằng "mình người đúng tốt "
Mình hư thân tại tự cho rằng "mình đạo hạnh "
Mình xấu xa tại tự cho rằng "mình đã tốt đẹp"
Mình thấp hèn tại tự cho rằng "mình rất cao quý"
Mình bất tài tại tự cho rằng "mình lắm tài "
Mình thua thiệt tại tự cho rằng "mình hơn người"
Mình lếu láo tại tự cho rằng mình " rất giỏi dang".
Mình thất bại tại tự cho rằng "mình đã thành công"..
Mình gian manh tại tự cho rằng "mình kẻ liêm chính" .
Mình bẩn chật tại tự cho "mình người rộng lượng"
Mình thối tha tại tự cho "mình hoàn mỹ "..
Mình nghèo khó tại tự cho rằng "mình đã giàu sang"
Mình quá dỡ tại tự cho rằng "mình đã quá hay"
Mình chẳng biết gì tại tự cho rằng "mình biết hết"
Mình bị lạc hậu tại tự cho rằng "mình đã văn minh "
Mình ngu dốt tại tự cho rằng "mình đã thông lãm "
Mình bị khinh khi tại tự cho rằng "mình đáng kính trọng"
Mình thấp nhất tại tự cho rằng "mình là cao nhất"..!!!
.......
_(KĐ)
VÔ MINH...!!!...
PHÚC PHẦN SUNG TÚC TẠI TRÍ NHIÊN
PHẬT PHÁP QUẨN QUANH ĐẠO LÒNG LÀNH
ĐÂU GIẢI_ ĐÂU THOÁT_ ĐÂU CÔNG ĐỨC ...
ĐẠI SƯ PHÁP CHỦ AI TRÍ NHIÊN
ĐẠO VỐN SINH TRÍ _TRÍ SINH CÔNG
CÔNG THÌ PHẢI DỤNG_ ÍCH LỢI DÂN
LÀ CHO MUÔN NGƯỜI HƯỞNG PHÚC LỘC
ẤY MỚI LÀ ĐẠO_ ĐẠO TRÍ NHÂN
PHẬT PHÁP CHỦ TRÍ,_ GIẢI VÔ MINH
KIẾP TRƯỚC KIẾP SAU TỰ DỐI MÌNH...!!
TRƯỚC TRÊN PHẢI TRÁI ĐỨC LỘ LỘ ...!!
MÀ VẪN KHÔNG TƯỜNG_ ẤY VÔ MINH..!!!.