PHÚT HOANG ĐÀNG !
Em người dưng tôi hàng xóm
Bà con xa mua láng giềng gần
Đèn ai nấy sáng đã từng
Nhà đơn bếp lạnh người dưng sao đành
Sớm ra buôn hẹ bán hành...
Chiều về lẻ bóng hao hanh thân gầy
Chạnh lòng em ngọn đông lay
Thương đêm thao thức,nhớ ngày đê mê
Mưa lâu đá cũng dầm dề
Tình lâu tình cũng tái tê nỗi tình
Em bên kia luốn đoạn đành
Có hay tôi nỗi chao chênh bên nầy
Nhốt âu sầu chuốc chén cay
Lang thang tôi với đêm dày lang thang
Chợt đâu trong phút hoang đàng
Tay tôi chạm với tay nàng khẳn khiu
Em bất động giữa hoang liêu
Tôi run rẩy giữa bao chiều xốn xang...!
11/2018
Liễu Cốc Hạ
Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018
Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2018
www CHÊNH VÊNH
CHÊNH VÊNH ..!
Non cao nào phải chênh vênh
Sông muôn năm dẫu thác ghềnh đổi thay
Trăng chênh vênh để thơ lay
Mây chênh vênh cũng qua ngày bão giông
Em chênh vênh em bội lòng
Tôi chênh vênh bởi cái hôn ngoại tình
Đời chênh vênh thói ngạo khinh
Người chênh vênh bởi trí nhiên cạn còi
Thi văn chênh vênh tiếm ngôi
Tri thức người ngợm đười ươi cũng thầy
Giáo sư tiến sĩ ngủ ngày
Ngộ nhân ngộ trí lọ bày chênh vênh
Tự do hãm hiếp ân tình
Nhân quyền đồng lõa lưu linh đạo đường
Cha cố ngạ quỷ một phường
Thầy tu cùng với ma vương một chùa
Thói thường chuộng cái hư vô
Đời thực trốn bỏ đi thờ cái không !
Trái đất một vợ ba chồng
Ông tiên ông thánh ông thần đều cha
Ai bảo kinh kệ không tà..!
Giáo lý,chủ thuyết không là mưu mô !
Ngàn năm còn đó cuộc lừa !
Dẫu trăm năm nữa người chưa là người !
Chênh vênh thay, cái sự đời !
Nghênh nghênh ngáo ngáo một trời chênh vênh!
Trần Hương Vân
Non cao nào phải chênh vênh
Sông muôn năm dẫu thác ghềnh đổi thay
Trăng chênh vênh để thơ lay
Mây chênh vênh cũng qua ngày bão giông
Em chênh vênh em bội lòng
Tôi chênh vênh bởi cái hôn ngoại tình
Đời chênh vênh thói ngạo khinh
Người chênh vênh bởi trí nhiên cạn còi
Thi văn chênh vênh tiếm ngôi
Tri thức người ngợm đười ươi cũng thầy
Giáo sư tiến sĩ ngủ ngày
Ngộ nhân ngộ trí lọ bày chênh vênh
Tự do hãm hiếp ân tình
Nhân quyền đồng lõa lưu linh đạo đường
Cha cố ngạ quỷ một phường
Thầy tu cùng với ma vương một chùa
Thói thường chuộng cái hư vô
Đời thực trốn bỏ đi thờ cái không !
Trái đất một vợ ba chồng
Ông tiên ông thánh ông thần đều cha
Ai bảo kinh kệ không tà..!
Giáo lý,chủ thuyết không là mưu mô !
Ngàn năm còn đó cuộc lừa !
Dẫu trăm năm nữa người chưa là người !
Chênh vênh thay, cái sự đời !
Nghênh nghênh ngáo ngáo một trời chênh vênh!
Trần Hương Vân
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)