Thứ Hai, 19 tháng 10, 2020

NỖI RÀO TRĂNG...!

 Mẹ ơi ở đâu

Sao mẹ chưa về

Sấm giông bốn bề

Sập trời mưa đổ

Gió bay cửa sổ

Gió dật mái tôn

Em bé thét dồn

Đàn gà toang toác

Bầy heo ì oạp

Nước đã tràn sân

Con mực lăn xăn

Mẹ về bươm bả

Ống xăn ống xả

Tay mẹ xóc em

Tay cuốn chiếu rèm

Bàn chồng thêm ghế

Tay nâng tay bế 

Đưa bé vào trong

Chị ở ngoài sàn

Mẹ ngụp trong lũ

Nước lên đến cổ

Nước tận mang tai

Tay mẹ chơi vơi

Cơm chìm trong lũ

Hai đêm mất ngủ

Mẹ ngóng tin cha

Điện mất sóng nhòa

Không hơi không tiếng

Sáng nay trời giãn

Nước lũ vơi dần

Tin mạng dập dồn

Có đoàn công cán

Tiền phương cứu nạn

Tướng lĩnh quân khu

Vào tận Trăng Ba

Bị mất liên lạc

Đường trôi núi sạc

Đá đổ cây ngăn

Phải mất thời gian

Cho người ứng cứu

Nghe như đất vỡ

Như thể trời tan

Mắt mẹ ngấn tròng

Như hình đá tượng

Người chấp tay khấn

Quỳ lạy tứ phương

Phật Chúa khôn lường

Từ bi gia hộ...

Ngoài trời mưa đổ

Giông gió thét gào

Nước lại dâng cao

Lòng mẹ ruột đứt

Lòng con tan tác

Cha ơi đâu rồi

Đâu rồi cha ơi...

Chuông  thoại dồn dập

Giọng ai nghẽn lắp...!

                  _TKĐ_











Thứ Hai, 27 tháng 4, 2020



THƯƠNG HOÀI...

Từ ngày tóc vuốt còn xanh
Từ khi theo bóng áo em trắng tà
Hiên trường hóng hạt mưa sa
Thực ra là đợi em và tóc mai 
Mười năm sợi ngắn sợi dài
Là trăm năm ấy thương hoài ngàn năm

                         _TKĐ_


Thứ Hai, 13 tháng 4, 2020

                  


       HOÀI CỐ QUẬN...!

      Dòng sông ấy có còn ngày bỏng cát
      Còn tuổi nào ngụp lặn bến chiều xưa
      Còn đàn trâu no bóng tắm trăng mơ
      Còn độn Mệ độn Dài mùa sim chín !

      Tôi ngày ấy mơ màng lưu ly tím
      Để bến Khâu em đò đợi chanh chao
      Đường làng trắng ,nên cát hóa ca dao
      Và cầu Kèn xưa một thời quê áo rách
      Trai Chùa làng tình xanh như trúc bạch
      Gái Giáo thôn thơm thảo tiếng dạ thưa
      Tôi yêu em yêu luôn xóm nhà Thờ
      Nghe chuông đổ mà tình như tan chảy
      Bàu Cột hương sen ,Bàu Ao hương bưởi
      Con gái Lại Bằng còn níu áo người xưa!
      Dòng sông Bồ yêu dấu chảy vào thơ 
      Và con gái quê tôi ai cũng là cô Tấm
      Bến Cạn Bến Xây từng hố sâu bom đạn
      Cổ lão xóm Cồn khoai sắn nuôi quân
      Em lấy chồng xa xa mặt cách lòng
      Riêng tôi vẫn trăm năm hoài cố quận.