Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

LÀNG !




LÀNG  !

(Chuyển thể từ bài thơ LÀNG của H.Đ.K
Loại thơ Đương đại chấp vần )

Là trưa hè gắt nắng cào lá rừng dương
Về đun cám lợn  lửa phừng phực rụi cháy
Cảm giác trượt làng thèm bàn chân chạm bờ bên ấy
Bí ẩn khúc sông đôi bờ phố thị hồng hoang

Là miếu Thành Hoàng cây đa rậm khói nhang
Theo mẹ tay bấm đốt mỗi lần đi đến cổng
Là giếng đồng quánh khô ,nẻ nứt mùa nóng
Những vũng trâu lăn khô chai ,đen đủng dấu phèn

Là tiếng chuông nhà thờ trông trẻo "co...n... chi...ên"
Dục con chiên ngừng đồng,về đi cho kịp lễ
Là lò gạch có ông già hai lần chết ,kể
Chuyện ma mồ độn thổ bắt gái trai làng ở tuổi nguyên tơ

Trở lại lần đầu.Nhà cửa trơ vơ
Chỉ thấy người già ngồi đuổi gà ,đuổi chó
Nghe đâu trai gái làng qua sông, lên phố
Trai làm thợ sơn thợ hồ ,gái may mặc giày da

Trở lại lần hai . Đường nhựa hóa ,xe máy tay ga
Có nhà đã lên tấm lên tầng ,cao lố nhố
Gái trai làng sáng đẹp hơn,nói cười hăm hỡ
Quán karaoke , đèn mờ oang oãng thâu canh

Còn hôm rồi trở lại.Lối xóm rùm reng
Thằng bé xóm trên ,đậu thủ khoa hai mươi chín điểm rưỡi
Ngày xưa mình đi học cốt biết chữ để cưới
Để được cha làm phép,trước khi ăn cỗ mời làng_!



KIÊM ĐỜ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét