ĐẤT NƯỚC VÀ MẸ !
Buổi ban sơ chỉ là đất với nước
Sống nương nhau nên nghĩa vợ chồng
Trời đất giao hòa vạn vật đơm bông
Anh và tôi cũng lớn khôn từ nơi ấy
Đất với nước thuở bình minh khổ ải
Vẫn bao dung và khoản đãi vô biên
Tự tôn nòi giống mà dệt nên Rồng Tiên
Nhưng lịch sử bốn ngàn năm là có thật
Những Triệu Trưng oanh liệt hùng tài thời Bắc thuộc
Đến Ngô Đinh Lê Lý bao cuộc đao binh
Rồi Trần Lê ... lắm bậc hùng anh
Thắng cả Nguyên Mông đuổi Minh yên bờ cõi...
Máu đẫm vào đất và thây vung bồi đá núi
Nên Đất nước bổng hóa thiêng liêng
Mẹ là quê hương là sông núi muôn năm
Chữ hiếu trung đạo đường âu một thể
Đã bất trung làm sao nên hiếu đễ !
Đạo quân thần vẫn chân lý xưa nay
Yêu nước như mẹ hiền .Vì nước phải nghiêng vai!
Nặng lòng chi những tị hiềm thấp hèn, nhỏ bé
Yêu Đất nước ! xin chớ đau lòng mẹ !
Hỏi bao giờ con lớn khôn lên!
Liễu cốc Hạ
Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016
Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016
@@@ TRƯỚC LÚC NHẮM MẮT
TRƯỚC LÚC NHẮM MẮT!
Con biết mẹ đi lần nầy là mãi mãi
Chẳng trở về như những phiên chợ làng xa
Khi nhúm bánh để vui lòng cha
Lúc lọn mía mẹ chia đều con cái
Đêm đông giá mẹ canh khuya bếp củi
Lo các con giấc ngủ ấm êm
Rồi hạ về nóng rực thâu đêm
Tấm mo cau mẹ thức làm quạt gió
Miếng nào ngon mẹ dành cha ,con cả
Nài nỉ chi, mẹ bảo- mẹ không thèm-
Cặp áo sòng nâu nay đã cũ mèm
Nhàu vạt sờn vai mẹ thay qua đổi lại
Dường như thể mẹ thiếu đời con gái
Vật trang sức chỉ lấp loáng trong mơ
Như thân tằm hôm sớm nhả tơ
Mong các con nên người , khôn lớn
Gạo ở đâu , mẹ đong đầy thúng ?
Tháng tháng đội đầu lên phố nuôi con
Rồi nào đồng phục ,học phí , học thêm
Tiền đâu ra làm sao mẹ có ?
Những sự ấy ngày xưa con đâu ngỡ
Nay khôn người chớm hiểu , mẹ đã xa
Gạo là đổi lúa non,mua thiếu chịu người ta
Tiền lãi nặng mẹ đem nhà cầm cố
Lãi hằng tháng lần hồi mẹ trả
Hai năm mất mùa lãi mẹ đẻ lãi con
Lãi đè thân mẹ, mẹ sớm khớp lưng
Khối u ác trong người ,mẹ giã vờ không biết !
Đến hôm nay sức cùng lực kiệt
Tiền lãi tiền vay ,còn hơn hai mươi triệu nữa thôi
Trước lúc nhắm mắt mẹ đã nhẩm rồi
Tiền phúng điếu, xong tang chắc còn đủ trả !
Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016
Tran KiemDo TKD theo dòng bài đăng của bạn NTTN
. TRĂNG KHUYẾT
_Trăng kia chênh chếch phía đằng tây
Mờ tỏ trăng treo ánh nguyệt gầy
Lấp loáng mặt hồ trăng tủi hỗ
Chênh vênh nhành liễu nguyệt sầu lay
Thuyền ai bến cũ còn duyên nợ ?
Có đợi trăng về cuộc rượu cay !
Trăng vốn khuyết tròn theo nhật nguyệt
Còn tôi khuyết bởi lương duyên này!
. TRĂNG KHUYẾT
_Trăng kia chênh chếch phía đằng tây
Mờ tỏ trăng treo ánh nguyệt gầy
Lấp loáng mặt hồ trăng tủi hỗ
Chênh vênh nhành liễu nguyệt sầu lay
Thuyền ai bến cũ còn duyên nợ ?
Có đợi trăng về cuộc rượu cay !
Trăng vốn khuyết tròn theo nhật nguyệt
Còn tôi khuyết bởi lương duyên này!
Trần Hương Vân
Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016
Đôi điều về Cách tân Thơ và Thơ Đương đại
Cũng như mọi cuộc cách tân khác, Cách tân trong thơ ca cũng là một thiên hướng của luật tiến hóa,là quy luật khách quan ,phát triển xã hội ; là sự chuyển hóa có chọn lọc,hướng đến cái hay hơn ,mới hơn để phù hợp với thực tiễn xã hội; là bài thải cái cũ,đã rã mòn, nhàm chán ,lạc hậu
Nhưng canh tân tuyệt nhiên không đánh mất những gì tinh túy ,đang vững bền ,phổ biến,đã trở thánh bản chất không thể thiếu của sự sống con người;ngoài ra nó còn là những động lực có tác dụng hết sức nhạy cảm đảm bảo sự trường tồn và phát triển xã hội
Với nghệ thuật nói chung thì thơ ca chính là đạo đức là nhân văn;còn với thơ ca nói riêng thì ngoài những sản phẩm văn học nghệ thuật nò như là thứ ngôn ngữ hằng ngày ,là thức ăn phổ biến của hầu hết mọi người.Liệu thơ ca đương đại có làm được những điều đó hay không?!
Bạn có thể sáng tạo và thành công một dòng thơ đương đại nào đó,nhưng nếu bạn phủ nhận hoặc cho rằng nó lấn át thể thơ truyền thống là bạn đã quá sai lầm,bởi câu lục bát trãi qua hằng nghìn năm nó chưa hề bị tổn thương và vẫn đang sống mãnh liệt (Cò lần tôi nghe được tâm sự của một nữ thơ, xin được dấu tên ; cô nói rằng cô làm lục bát có thể rất hay là đằng khác , có thể một ngày viết cả mười bài, nhưng nay đã quá nhàm chán ...cô thích thơ đương đại... có lẽ cô ấy chỉ dừng lại ở chỗ thích của lạ) Tôi cho rằng: bản thân câu lục bát không thể nhàm chán ,mà chỉ có thể do bạn dễ vội bằng lòng vời câu tứ của mình; hoặc bạn không có năng lực đột phá, làm mới nó.Tôi chỉ tòm tèm với lục bát mỗi khi ngẫu hứng thôi ,nhưng đã gặp nhiều câu lục bát nãy lửa của một số bạn thơ ,và nó đã từng cho tôi những rung cảm đến khó ngờ !
Thơ truyền thống nói chung và lục bát nói riêng tôi không dám khẳng định nhưng tôi tin là nó đã tồn tại từ khi loài người chưa có chữ viết ,họ nói hay ,thành lối thành vần;dùng để giao đối,tỏ tình trong những lúc lao động mệt nhọc.Và nó vẫn sống,vẫn tươi mát cho đến tận ngày nay.
Nó đã trở thành phổ biến,như loài người cần phải đi bằng hai chân,mặc dầu ngày nay đã có ván trượt pa -te hay những phương tiện rất hiện đại khác;Nó đã trở thành bản chất như loài người cần phải mặc quần áo ,chứ không thể trơ trụi như các loài động vật khác kia
Cách tân :Mở ra một làn gió mới của văn học là cần thiết nếu có thể.Nhưng đã là thơ thì phải có âm điệu,không vần thì ít ra cũng phải có lối ; không cách điệu thì phải có tính biểu trưng ,phổ quát ...nghĩa là phải có hình ảnh của nghệ thuật Thơ;Chứ không thể cứ tự do diễn giải cụ thể ,rành rọt ,không hơn kém một bài văn xuôi
Tôi cho rằng thơ Đương đại hiện nay chỉ đang ở giai đoạn thử nghiệm, cần phải tu chĩnh nhiều;cũng như những sản phẩm khác,có thể thành công mà cũng rất dễ bị thất bại.Và gì thì gì , nó cũng cần hội đủ những yếu tố của cái gọi là "Thơ".Cuối cùng của vấn đề là ở chỗ nó có được đi vào lòng người hay không!...
Thơ Đương đại dù có thành công cũng chỉ có thể bổ sung, làm phong phú thêm nền văn học nghệ thuật của đất nước , chứ không thể nào phủ định, loại trừ được thơ truyền thống.Và tôi cam đoan rằng thơ lục bát ,thơ truyền thống nói chung vẫn cứ là đằng anh , đằng chị trong mọi thời đại của nền thơ ca nước nhà
Cũng như mọi cuộc cách tân khác, Cách tân trong thơ ca cũng là một thiên hướng của luật tiến hóa,là quy luật khách quan ,phát triển xã hội ; là sự chuyển hóa có chọn lọc,hướng đến cái hay hơn ,mới hơn để phù hợp với thực tiễn xã hội; là bài thải cái cũ,đã rã mòn, nhàm chán ,lạc hậu
Nhưng canh tân tuyệt nhiên không đánh mất những gì tinh túy ,đang vững bền ,phổ biến,đã trở thánh bản chất không thể thiếu của sự sống con người;ngoài ra nó còn là những động lực có tác dụng hết sức nhạy cảm đảm bảo sự trường tồn và phát triển xã hội
Với nghệ thuật nói chung thì thơ ca chính là đạo đức là nhân văn;còn với thơ ca nói riêng thì ngoài những sản phẩm văn học nghệ thuật nò như là thứ ngôn ngữ hằng ngày ,là thức ăn phổ biến của hầu hết mọi người.Liệu thơ ca đương đại có làm được những điều đó hay không?!
Bạn có thể sáng tạo và thành công một dòng thơ đương đại nào đó,nhưng nếu bạn phủ nhận hoặc cho rằng nó lấn át thể thơ truyền thống là bạn đã quá sai lầm,bởi câu lục bát trãi qua hằng nghìn năm nó chưa hề bị tổn thương và vẫn đang sống mãnh liệt (Cò lần tôi nghe được tâm sự của một nữ thơ, xin được dấu tên ; cô nói rằng cô làm lục bát có thể rất hay là đằng khác , có thể một ngày viết cả mười bài, nhưng nay đã quá nhàm chán ...cô thích thơ đương đại... có lẽ cô ấy chỉ dừng lại ở chỗ thích của lạ) Tôi cho rằng: bản thân câu lục bát không thể nhàm chán ,mà chỉ có thể do bạn dễ vội bằng lòng vời câu tứ của mình; hoặc bạn không có năng lực đột phá, làm mới nó.Tôi chỉ tòm tèm với lục bát mỗi khi ngẫu hứng thôi ,nhưng đã gặp nhiều câu lục bát nãy lửa của một số bạn thơ ,và nó đã từng cho tôi những rung cảm đến khó ngờ !
Thơ truyền thống nói chung và lục bát nói riêng tôi không dám khẳng định nhưng tôi tin là nó đã tồn tại từ khi loài người chưa có chữ viết ,họ nói hay ,thành lối thành vần;dùng để giao đối,tỏ tình trong những lúc lao động mệt nhọc.Và nó vẫn sống,vẫn tươi mát cho đến tận ngày nay.
Nó đã trở thành phổ biến,như loài người cần phải đi bằng hai chân,mặc dầu ngày nay đã có ván trượt pa -te hay những phương tiện rất hiện đại khác;Nó đã trở thành bản chất như loài người cần phải mặc quần áo ,chứ không thể trơ trụi như các loài động vật khác kia
Cách tân :Mở ra một làn gió mới của văn học là cần thiết nếu có thể.Nhưng đã là thơ thì phải có âm điệu,không vần thì ít ra cũng phải có lối ; không cách điệu thì phải có tính biểu trưng ,phổ quát ...nghĩa là phải có hình ảnh của nghệ thuật Thơ;Chứ không thể cứ tự do diễn giải cụ thể ,rành rọt ,không hơn kém một bài văn xuôi
Tôi cho rằng thơ Đương đại hiện nay chỉ đang ở giai đoạn thử nghiệm, cần phải tu chĩnh nhiều;cũng như những sản phẩm khác,có thể thành công mà cũng rất dễ bị thất bại.Và gì thì gì , nó cũng cần hội đủ những yếu tố của cái gọi là "Thơ".Cuối cùng của vấn đề là ở chỗ nó có được đi vào lòng người hay không!...
Thơ Đương đại dù có thành công cũng chỉ có thể bổ sung, làm phong phú thêm nền văn học nghệ thuật của đất nước , chứ không thể nào phủ định, loại trừ được thơ truyền thống.Và tôi cam đoan rằng thơ lục bát ,thơ truyền thống nói chung vẫn cứ là đằng anh , đằng chị trong mọi thời đại của nền thơ ca nước nhà
Mùa EURO 2016
Trần Hương Vân
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)