TÌNH HOANG HÓA !
Phải trạm dừng đâu em đến đi lữ khách
Ta phong trần nên gió bụi từ khi...
Có thể ta yêu qua câu cười giọng nói
Và cả xuyến xao sắc áo hình hài !
Ta lãng tử nên yêu như cuồn tín
Ngây ngất ánh nhìn và sa đọa phút cầm tay
Bấy nhiêu thôi là cả sắc trời hương tím
Nắng ánh mắt em và mây bổng hóa hồn nầy
Ta chỉ là yêu, em phong thi sĩ
Chút thầm thì , ừ có thể là thơ !
Không trả không vay cũng chưa từng là mệnh giá
Nhăn nhỡ mấy vần sao đánh đổi tình kia !
Đất trời thì hẹp mà khoảng không em quá lớn
Đời mấy ai than oán dễ được sủng ân!
Em cứ đến đi như chim trời cá biển
Mặc kệ ta, tang thương hoang hóa vốn quen dần!
Liễu cốc Hạ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét