YÊU...
Mai nở vàng của mùa xuân
Lá rụng đầy ấy là mùa thu chín
Tình yêu đâu chỉ môi tràn môi tím lịm
Ta đã từng hụt hơi quỵ gối van nài
Em còn rất xa xa lắm
Chốn mây mờ sương khói bạt tăm
Em một đi không trở lại
Ta theo em rong ruỗi tháng ngày
Có phải khổ vì yêu không .Thưa có
Có khờ có dại vì em không .Dạ vâng
Em cứ tránh cứ đi không cần thương tiếc
Chỉ biết phía sau em ta yêu đến nao lòng...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét