Tôi yêu em tình không xiết kể
Giá như đời đá biết trổ bông
Tình em tôi bế tôi bồng
Tình tôi em có nhớ nhung sớm chiều...!
Em giờ tay bế tay bồng
Nhơ dành chăm chút phấn son lụa là
Thương em tay ngọc tay ngà
Thương thương luôn cả lối qua đường về...
ĐANG YÊU...!
Nếu đã yêu hãy trải tình em
nhé !
Đừng dối lòng_ ta đau buốt
bao năm..
"Yêu là chết trong lòng
một ít.."
Nhưng mất nhau ta chết cả
muôn đời....!! Tôi yêu em tựa cuồng phong thác
lũ..
Giông bảo không về ghềnh thác cũng trơ gan
Còn lại tôi em_ như sông cạn đá cũng
rã mòn ..
Đá có biết đau và sông có còn
biết khóc...!
_(KĐ)
ĐANG YÊU...!
Tôi cố đuổi tôi
rời khỏi em..!!!
Xua đi năm tháng
giấc mộng buồn
Những dấu yêu đầu
ôi vụng dại
Để giờ nầy lắm nỗi
gian truân
Ừ thôi em cứ bên
kia sông...
Mai mốt đường hoa em
lấy chồng !
Con tim ngày ấy nay đã chết...!
Nhưng được em về nơi
ấm thân..!
Đừng trách chi tôi quán
bên đường..!
Khóc cười dang dỡ
khách qua sông..
Trăm thương ngàn nhớ
xin đành biệt...!
Ôm phận cút côi
nỗi đoạn trường...
_( KĐ)