Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

 Ai bảo đàn ông không biết khóc

Tôi đã khóc tôi những đêm vùi

Khóc tình tôi mãi còn ngang trái

Khóc tình em vướng nỗi sầu cay  ...

Ai bảo đàn ông không biết than

 Đêm khuya thầm vẳng gọi tên nàng

Thanh bổng thanh trầm bay theo gió     

Mong sóng tình _đồng ứng tương lân ..!

_( KĐ)

 Em còn tay bế tay bồng...

Nhớ dành chăm chút phấn son lược là

Thương em tay ngọc tay ngà

Thương sao thương cả lối qua đường về ..!

Tôi giờ nương rẫy bộn bề

Thương thương nhớ nhớ giải dề cùng ai

Còn em lắm việc trong ngoài

Đừng quên tôi nhé xin người đừng quên...!


_(KĐ)

 Ai bảo rằng tôi say nắng thôi...

Say chi say ác dữ rứa trời !

Say hết năm nầy qua tháng khác

Say khướt đời nầy một người thôi...!

 ĐANG YÊU...!

Nếu đã yêu hãy trải tình em 

nhé !

 Đừng dối lòng_ ta đau buốt 

bao năm..

 "Yêu là chết trong lòng 

một ít.."

 Nhưng mất nhau ta chết cả

muôn đời....!!                                            Tôi yêu em tựa cuồng phong thác

 lũ.. 

Giông bảo không về  ghềnh thác cũng trơ gan

 Còn lại tôi em_ như sông cạn đá cũng

 rã mòn .. 

Đá có biết đau và sông có còn

 biết khóc...!


_(KĐ)

 Cho anh ngắm ánh 

mắt hoa

Cho anh say chút mặn mà 

liêu trai

Thương em mấy thuở 

trang đài

Yêu em luôn cả một đời 

kiêu sa..!


Tay đan mười ngón 

tay ngà...

Cho môi mắt chạm mắt và 

môi em !

Con tim ghì siết 

con tim !

Cho tình ta chạm tận niềm 

tình ta...!

_(KĐ)

 Sáng nay mới gặp ngoài 

đường.

 Mà sao chiều nhớ tối thương 

quá chừng 

 Gặp em em cứ dửng 

dưng 

 Để anh trăm vấn ngàn vương tơ lòng ....                                       

Ước chi trời bổng vô thường 

 Trời xui em ngã vào lòng anh

 yêu..! 

Cầm bằng thế giới hoang liêu 

Trái đất nầy mỗi sớm chiều hai ta ...!

_( KĐ)

 ĐANG YÊU...!

Tôi cố đuổi tôi 

   rời khỏi em..!!!

Xua đi năm tháng 

   giấc mộng buồn

Những dấu yêu đầu 

   ôi vụng dại

Để giờ nầy lắm nỗi 

   gian truân

Ừ thôi em cứ bên 

   kia sông...

Mai mốt đường hoa em 

   lấy chồng !

Con tim ngày ấy nay đã chết...!

Nhưng  được em về nơi

    ấm thân..!

Đừng trách chi tôi quán 

   bên đường..!

Khóc cười dang dỡ 

   khách qua sông..  

Trăm thương ngàn nhớ 

   xin đành biệt...! 

Ôm phận cút côi 

   nỗi đoạn trường...

   _( KĐ)