Tôi yêu em tình không xiết kể
Giá như đời đá biết trổ bông
Tình em tôi bế tôi bồng
Tình tôi em có nhớ nhung sớm chiều...!
Em giờ tay bế tay bồng
Nhơ dành chăm chút phấn son lụa là
Thương em tay ngọc tay ngà
Thương thương luôn cả lối qua đường về...
Tôi biết em chưa bao giờ yêu
Còn tôi thì chết lịm nỗi chiều
Chết từ năm nầy qua tháng nọ
Chết cả một đời chết vì yêu
Đời rằng yêu như hình với bóng
Kẻ đến gần người vội quay lưng
Tôi đau lòng còn em mãi dửng dưng
Vậy làm sao đẹp lòng em nhĩ..!
ĐANG YÊU.
Em ơi có thao thức đêm thâu
Có nhớ có nhung phút ban đầu
Có chờ có đợi khi lẻ bóng
Em ơi bao giờ ta có nhau...!
Xin em đừng hỏi tôi vì sao
Tôi biết trả lời em thế nào
Tình em diệu vời như mật ngọt
Tôi lỡ uống rồi biết làm sao.. !
Tình cờ chiều em lên nương
Muốn bên em tôi muốn thật gần
Sợ nắng chiều làm phai màu nhớ
Sợ đường tình còn lắm cách ngăn...
Thôi em ngủ đi ngủ đi em
Mai kia còn bao nỗi muộn phiền
Nửa đời chấc vấc nửa tình khó ...
Ai gánh đời em, thấu tình em...!!
Em đã ngủ chưa em ngủ chưa
Đời như bóng sỏi như song thưa
Vì quá yêu em nên anh khổ
Khổ đau đau khỏi đến bao giờ...!!
Ta hiểu đời em lắm bể dâu
Buông chèo cầm lái giữa ngàn sâu
Những muốn bên Em qua con nước
Vơi bớt tình sầu mình yêu nhau..!
Hết nữa cuộc đời tôi đợi Em
Từng trong giấc ngủ gọi tên thầm
Xin em đừng phụ tình tôi nhé..
Yêu hết một đời ..Tôi yêu Em !!
Xuân nay đếm nhớ nửa xuân đời...
Đợi chờ bao lâu nữa người ơi...
Khóc cười dang dỡ ta đã cạn...
Ai dỗ dành em _Ai khóc tôi...