ET -MÊ- RAN...! !
Tháng nầy cái lạnh ôi thao thít
Đưa tôi về xứ rét miền xưa
Mưa cả tuần ,sân rêu trơn ướt
Lối tắt em qua đi lễ nhà thờ
Tôi lạ lắm thương em người có đạo
Chiều hăm tư bụng dạ cứ lao nhao
Em trinh trắng thiên thần cánh mỏng
Vũ điệu nào em mừng chúa trên cao
Vũ điệu nào cho tim tôi rụng vỡ
Trông dây chuông yêu quá Et- mê -ran
Và tự tin ngày kia trời lạn sáng !
Dẫu cát lầm hai đứa được bên nhau....!
Kiêm Đờ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét